Người mẹ đĩ thỏa muốn cưỡi ngựa lút cán với con trai cặc to

Jack hơ hải lại nhà hàng thì gặp ông Mỹ trắng gìa ra tiếp,vì Mùi cùng các con ở trong.Bà Tâm nhìn thấy Jack là bà biết con bà ngay nên đã không dừng được nước mắt.Khi thấy Mùi ở gần một người đàn bà á đông là Jack muốn lui ra nhưng không được.Mùi gọi jack bảo ngồi xuống cho nàng nói,Jack ngồi xuống nhưng không vui và nhìn đâu đâu như không muốn nhìn thấy mọi người.Mùi thủng thẳng kể từ đầu cho đến hết chuyện của bà Tâm rồi tiếp:
“Đó là vì Mùi yêu Jack nên mới làm việc nầy!”
Bà Tâm nhìn Jack như van xin như khẩn cầu,chợt jack nói:
“Thôi!vì quá bất ngờ, để suy nghĩ lại!”
Hắn nói xong đứng lên từ gĩa,nhưng khi hắn nhìn bà Tâm lòng hắn xao động một cách kỳ lạ.Mẹ hắn đâu có bỏ hắn đâu…vì chiến tranh mà… Jack ra xe ngồi thừ cả buổi để cho lòng lắng xuống. Đám cưới giữa trời đất của Mùi và hắn có cha mẹ chứng dám và mặt trăng làm chứng là đủ rồi.Bây giờ hắn có quyền làm chủ thân xác nàng. Động lòng trắc ẩn thương người sáng hôm sau bà không nở bỏ thằng nhỏ ở lại.Sau đó cha mẹ cô Mùi đặt nó tên Lượm,vì lượm nó ở dọc đường.Thằng Lượm lớn nhanh bụ bẳm dễ thương, nhưng có một điều người ta nhìn dị nghị là nó…lai đen. có thân hình đẹp như Mùi sợ quái gì!”
Mùi nhìn Jack thật nhanh nói:
“Sợ có người ghen thôi chứ Mùi đầu có tè vụ đó!”
Jack so vai đưa hai tay lên trời nói:
“Ghen..hừ! Theo lời của Mùi ông bà ở tạm khách sạn rồi nàng sẽ nói chuyện với Jack,vì hắn đang đi làm.